Thứ Tư, 04/03/2026 14:37

Tạp chí Việt Mỹ

Tất cả chuyên mục

Ảnh hưởng của Nga và Trung Quốc trong cuộc chiến tại Iran

Thứ tư, 04/03/2026 - 10:38 (GMT+7)

TCVM - Trong các diễn đàn đa phương, Nga và Trung Quốc thường có tiếng nói tương đồng về Iran: phản đối trừng phạt đơn phương, bảo vệ thỏa thuận hạt nhân, nhấn mạnh vai trò của Liên hợp quốc.

Trong bàn cờ địa chính trị Trung Đông, Iran từ lâu đã trở thành một điểm giao cắt lợi ích của các cường quốc.

Mỗi đợt căng thẳng xoay quanh chương trình hạt nhân, các lệnh trừng phạt hay nguy cơ xung đột với Mỹ và Israel đều không chỉ là câu chuyện khu vực, mà còn phản ánh sự vận động của trật tự quốc tế.

Trong bối cảnh đó, vai trò của Nga và Trung Quốc không đơn thuần là ủng hộ hay phản đối, mà là biểu hiện của một chiến lược cân bằng quyền lực dài hạn.

Nga: Đối trọng chiến lược nhưng không sa lầy quân sự

Đối với Nga, Iran vừa là đối tác chiến thuật, vừa là quân bài trong cấu trúc đối đầu rộng lớn hơn với phương Tây. Hai nước từng phối hợp tại Syria, cùng chia sẻ lợi ích trong việc chống lại ảnh hưởng của Mỹ tại Trung Đông.

Quan hệ hợp tác quốc phòng, trao đổi công nghệ và phối hợp năng lượng đã tạo nên một trục liên kết đáng chú ý.

Tuy nhiên, khi xung đột liên quan đến lran có nguy cơ leo thang, Moscow thế hiện sự thận trọng rõ rệt. Nga lên án các biện pháp trừng phạt đơn phương và các hành động quân sự nhằm vào Iran, đồng thời nhấn mạnh nguyên tắc chủ quyền và giải pháp ngoại giao tại Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc. Nhưng điều quan trọng là Nga không cam kết can thiệp quân sự trực tiếp.

Lý do không chỉ nằm ở tính toán chiến lược, mà còn ở thực tế nguồn lực. Trong bối cảnh phải tập trung vào cuộc xung đột ở Ukraine và chịu áp lực cấm vận sâu rộng, Nga không có lợi ích mở thêm một mặt trận mới.

Sự ủng hộ dành cho Iran vì thế mang tính chính trị - ngoại giao nhiều hơn là cam kết an ninh ràng buộc. Ở chiều sâu hơn, Nga sử dụng hồ sơ Iran như một công cụ mặc cả trong quan hệ với phương Tây.

Việc duy trì ảnh hưởng tại Tehran cho phép Moscow gia tăng vị thế đàm phán, đồng thời khẳng định vai trò cường quốc không thể bị gạt ra khỏi các tiến trình an ninh toàn cầu.

Nga và Trung Quốc là những nước lớn ủng hộ Iran

Trung Quốc: Ổn định để bảo toàn lợi ích kinh tế

Nếu Nga nhìn Iran dưới lăng kính chiến lược- quân sự, thì Trung Quốc tiếp cận vấn đề chủ yếu từ góc độ kinh tế và ổn định hệ thống.

Iran là mắt xích quan trọng trong chuỗi cung ứng năng lượng của Bắc Kinh. Việc hai nước ký thỏa thuận hợp tác dài hạn 25 năm đã đặt nền móng cho quan hệ đối tác chiên lược toàn diện.

Tuy nhiên, ưu tiên hàng đầu của Trung Quốc không phải là đối đầu với Mỹ tại Trung Đông, mà là duy trì môi trường ổn định để phát triển kinh tế.

Bất kỳ cuộc chiến quy mô lớn nào cũng có thể làm gián đoạn nguồn cung dầu mỏ, gây biến động thị trường và ảnh hưởng trực tiếp đến tăng trưởng của Trung Quốc.

Vì vậy, Bắc Kinh liên tục kêu gọi kiềm chế, phản đối các biện pháp trừng phạt đơn phương và ủng hộ khôi phục đàm phán hạt nhân.

Trung Quốc tìm cách xây dựng hình ảnh một cường quốc có trách nhiệm, thúc đẩy đối thoại thay vì can dự quân sự.

Điểm đáng chú ý là Trung Quốc duy trì quan hệ cân bằng với nhiều quốc gia Trung Đông, bao gồm cả các đối thủ của Iran. Điều đó buộc Bắc Kinh phải hành xử linh hoạt, tránh bị nhìn nhận là nghiêng hẳn về một bên trong các xung đột khu vực.

Sự đồng thuận chiến thuật Nga -Trung và những giới hạn

Trong các diễn đàn đa phương, Nga và Trung Quốc thường có tiếng nói tương đồng về Iran: phản đối trừng phạt đơn phương, bảo vệ thỏa thuận hạt nhân, nhấn mạnh vai trò của Liên hợp quốc.

Sự phối hợp này góp phần tạo ra thế đối trọng với Mỹ trong các vấn đề Trung Đông.Tuy nhiên, cần nhìn nhận rõ rằng đây không phải là một liên minh quân sự chặt chẽ vì Iran. Cả hai đều đặt lợi ích quốc gia lên trên cam kết ý thức hệ. Nga không muốn sa lầy,

Trung Quốc không muốn bất ổn. Sự đồng thuận giữa họ mang tính chiến thuật hơn là ràng buộc chiến lược lâu dài.

Tác động đối với trật tự quốc tế

Vai trò của Nga và Trung Quốc trong hồ sơ Iran phản ánh một xu thế rộng lớn hơn: sự dịch chuyển từ trật tự đơn cực sang cấu trúc đa cực. Iran không còn bị cô lập hoàn toàn như trước, bởi phía sau Tehran là hai cường quốc sẵn sàng bảo vệ lợi ích của mình thông qua công cụ ngoại giao và kinh tế.

Tuy vậy, ảnh hưởng của Nga và Trung Quốc cũng có giới hạn. Họ có thể làm chậm hoặc điều chỉnh nhịp độ leo thang,nhưng khó có thể áp đặt một giải pháp toàn diện nếu các bên liên quan trực tiếp không đạt được thỏa hiệp.Nga và Trung Quốc tham gia vào vấn đề Iran không phải bằng sức mạnh quân sự trực diện, mà bằng nghệ thuật cân bằng chiến lược.

Một bên tận dụng hồ sơ lran để gia tăng vị thế đối trọng với phương Tây; bên kia ưu tiên ổn định để bảo vệ lợi ích kinh tế dài hạn.

Trong thế giới đang chuyển động theo hướng đa cực, hồ sơ Iran trở thành phép thử cho năng lực điều tiết khủng hoảng của các cường quốc.

Và ở đó, Nga và Trung Quốc không chỉ là quan sát viên, mà là những người chơi chủ động - song luôn tính toán để không vượt quá giới hạn lợi ích của mình.

Tiến sĩ Nguyễn Thắng Cảnh

tin mới cập nhật