leftcenterrightdel

Ông Robert Kalatschan (mặc com-plê, đứng giữa) - Chủ tịch & người sáng lập tổ chức – chụp ảnh chung cùng Đại sứ Bùi Thế Giang (thứ ba từ trái qua) và một số khách mời đặc biệt tại Lễ Kỷ niệm

Câu chuyện bắt đầu khi hai vợ chồng người Mỹ Robert và Dorothea Kalatschan sang Việt Nam để xin một con nuôi. Đúng là một chuyến đi định mệnh với cặp vợ chồng trung niên này: Nhận thấy trên mảnh đất Việt Nam tươi đẹp, giàu tiềm năng với người dân Việt Nam cần cù, mến khách vẫn còn nhiều cuộc đời vất vả, nhất là những trẻ thơ sẽ không thể có cơ hội như đứa con gái mà họ mới nhận nuôi, họ quyết định thành lập một tổ chức phi lợi nhuận mà những nhà chuyên môn ở Mỹ gọi tắt là “tổ chức 501(c) (3)”.

Nói một cách ngắn gọn, 501(c)(3) là một điều khoản trong Bộ Quy định Doanh thu Nội địa (IRC) của Mỹ về một loại thuế đặc thù đối với các tổ chức phi lợi nhuận. Theo đó, những tổ chức nào thỏa mãn được các yêu cầu Điều khoản này thì sẽ được miễn nộp thuế thu nhập liên bang. Cũng cần lưu ý rằng trong khi Cơ quan phụ trách Doanh thu Nội địa (IRS) – căn bản tương đương Tổng cục Thuế của Việt Nam – công nhận hơn 30 loại hình tổ chức phi lợi nhuận, chỉ những tổ chức phi lợi nhuận nào được công nhận thỏa mãn yêu cầu theo quy định của 501(c)(3) mới có thể có quyền công bố rằng các khoản quyên góp đối với họ không phải nộp thuế. 

Với suy nghĩ giản dị rằng đứa trẻ nào cũng đều có những nhu cầu cơ bản như nhau, là được ăn uống, được có nơi trú ngụ, và được học hành; đứa trẻ nào cũng đều nên được có một cơ hội để có một cuộc sống tốt hơn, chí ít là có cơ hội để cố gắng được như vậy, hai ông bà Kalatschan đặt tên cho tổ chức mà họ thành lập là “Trả lại Tuổi thơ” (GIBTK) – trả lại các bé những gì các bé có quyền được hưởng một khi sinh ra trên cuộc đời này. Họ đặt ra sứ mệnh cho tổ chức này, mà thực ra, trước hết là cho chính bản thân họ: Giúp trẻ em hiện thực hóa được tiềm năng tối đa của mình thông qua việc được chăm sóc y tế, được học hành, được cung cấp dinh dưỡng và đặc biệt, được yêu thương.

20 năm đã trôi qua. 20 năm là một quãng thời gian quá ngắn trong lịch sử, nhưng cũng đủ để chứng kiến sự lớn lên không ngừng của tổ chức này. Lớn lên về số lượng dự án. Lớn lên về quy mô và địa bàn hoạt động. Lớn lên về số lượng và chất lượng của nhân viên người Việt Nam tại Văn phòng Đà Nẵng. Và lớn lên về sinh kế của những người được thụ hưởng sự trợ giúp của GIBTK. Có thể thấy ngay sự lớn lên này chỉ riêng tại Việt Nam khi điểm qua mấy con số dưới đây:

- Đã giúp 1558 ca phẫu thuật tim

- Đã giúp 768 ca phẫu thuật chỉnh hình

- Đã cấp phát 182.508 xe lăn

- Đã cấp phát 4.107 bộ lọc nước nhỏ cho các hộ gia đình

- Đã giúp 154 bé được học, tốt nghiệp đại học/cao đẳng và đã có việc làm

- Đã giúp 108 bé đang theo học đại học/cao đẳng

- Đã triển khai Dự án “Niềm Hi vọng mới” với:

* Mái ấm dành cho bé gái dưới 18 tuổi

* Mái ấm dành cho bé trai dưới 18 tuổi

* Mái ấm dành cho sinh viên nữ

* Mái ấm dành cho sinh viên nam

* Mái ấm dành cho mẹ đơn thân

- Đã xây dựng 425 nhà tình thương

- Đã cấp phát 1.258 chiếc xe đạp

- Đã thực hiện chương trình Tình yêu của Mẹ dành cho những người mẹ đơn thân trong cộng đồng

- Đã tiến hành dự án Lớp học cộng đồng dành cho học sinh khó khăn trong cộng đồng

- Đã triển khai chương trình về sức khỏe tinh thần và kỹ năng sống cho học sinh cấp 1 & 2

- Đã thực hiện chương trình Tư vấn tâm lý

- Đã tổ chức 7 Câu lạc bộ hàng tuần nhằm trang bị kỹ năng cho các bé gái

- Đã triển khai chương trình Nâng cao ý thức phòng chống buôn bán người

- Đã tiến hành chương trình Trang bị kỹ năng lãnh đạo dành cho sinh viên.

leftcenterrightdel

Ông Robert Kalatschan với Lê Thị Bích Nguyệt – người được hỗ trợ phẫu thuật tim năm 2007, rồi được tài trợ học bổng; nay đã có một gia đình nhỏ hạnh phúc và đang làm lễ tân tại một khách sạn ở Hội An, Đà Nẵng

Danh sách này còn kéo dài nữa nếu muốn liệt kê đầy đủ những điều cụ thể mà GIBTK đã làm trong 20 năm qua. Tuy nhiên, danh sách dài ấy cũng chỉ là một phần của bức tranh toàn cảnh về sự lớn lên của tổ chức này, vì đó chỉ là những gì có thể nhìn thấy được, có thể cân đong đo đếm được. Còn tình cảm sâu sắc, sự tận tụy và tấm lòng phía sau những kết quả đó – là những thứ không thể cân đong đo đếm được – mới là cái lớn nhất, quan trọng nhất.

leftcenterrightdel

Bà Dorothea Kalatschan – đã qua đời tháng 3/2015 do bị bệnh hiểm nghèo – cùng những bạn nhỏ được thụ hưởng sự trợ giúp của tổ chức GIBTK tại huyện Quế Sơn, Đà Nẵng

20 năm đã trôi qua. Bắt đầu chỉ với thiện ý và hai bàn tay trắng, và tới nay cũng chỉ tự nhận là một tổ chức phi lợi nhuận từ thiện nhỏ, GIBTK đã đi được một bước dài. Để ghi nhận nỗ lực của tổ chức, ngay tại Lễ Kỷ niệm, Ủy ban Nhân dân tỉnh Nghệ An và Đoàn Chủ tịch Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam đều đã trao tặng Bằng khen cho GIBTK. Đó là sự ghi nhận đối với nỗ lực không mệt mỏi của những thành viên người Việt Nam của GIBTK nhằm thực hiện những mục tiêu cao cả của GIBTK. Đó cũng là sự ghi nhận đối với những người bạn, những nhà hảo tâm và những tình nguyện viên Mỹ đã đóng góp công sức, tiền bạc và vật chất một cách hào hiệp cho những mảnh đời trẻ thơ còn cần giúp đỡ trên mảnh đất Việt Nam còn vô vàn khó khăn cho dù 47 năm đã trôi qua kể từ khi chiến tranh kết thúc và cho dù đất nước đã có những thành tựu vượt bậc trên tất cả các lĩnh vực. Đó còn là sự ghi nhận đối với sự tạo điều kiện và ủng hộ của Chính quyền từ trung ương tới địa phương cũng như sự chung tay góp sức của các tổ chức và người dân tại những địa phương mà GIBTK hoạt động, góp phần quan trọng để những nỗ lực của các thành viên Việt Nam và những sự đóng góp của những người bạn Mỹ trở thành những kết quả thiết thực và hữu hình.

Cả hai tấm Bằng khen lần này, cũng giống như những Giấy khen, Bằng khen của nhiều cơ quan, tổ chức khác từ trước tới nay, đều ghi nhận những thành tích của GIBTK với tư cách một tổ chức. Đó là lẽ đương nhiên, và hiểu được. Tuy nhiên, mọi thành viên của GIBTK và tất thảy những người từng tiếp xúc với cặp vợ chồng người Mỹ đã sinh ra tổ chức này đều luôn nghĩ tới ông bà Robert và Dorothea Kalatschan với tình cảm yêu mến, trân trọng. Chính nhờ sáng kiến của ông bà Robert & Dorothea Kalatschan, GIBTK đã ra đời. Chính nhờ trái tim và khối óc của ông bà, GIBTK đã góp phần để biết bao trẻ em ở Đà Nẵng và nhiều nơi khác tại Việt Nam được có một cuộc sống và học hành tốt hơn, và trở thành những người tốt cho gia đình và cho xã hội. Chính nhờ sự hướng dẫn, bảo ban của ông bà, nhiều bạn trẻ Việt Nam đã trưởng thành, không chỉ là những công dân tốt, mà còn là những người giữ những vị trí quan trọng trong lĩnh vực và địa bàn làm việc của mình. Một ví dụ điển hình là trường hợp chị Tống Thị Thanh Tâm, một người Việt Nam mới được bổ nhiệm làm Phó Chủ tịch GIBTK, sau 16 năm làm việc cho GIBTK. Đặc biệt, như phát biểu tại Lễ Kỷ niệm với tư cách cá nhân của ông Bùi Thế Giang, nguyên Đại sứ, Phó trưởng Phái đoàn Thường trực Việt Nam tại Liên Hợp Quốc, hiện đang là Phó Chủ tịch Hội Việt – Mỹ, nhờ những việc làm từng bước, khiêm tốn và thầm lặng của mình, ông bà đã góp phần làm cho người dân Việt Nam và Mỹ gần nhau hơn, thực sự là những đối tác toàn diện của nhau, đúng như mối quan hệ đối tác toàn diện chính thức mà những nhà lãnh đạo cao nhất của hai nước Việt Nam và Mỹ đã ký kết từ tháng 7/2013.

leftcenterrightdel

Những học sinh có hoàn cảnh khó khăn ở một trường học tại tỉnh Kon Tum được nhận xe đạp do GIBTK trợ giúp

Kết thúc chặng đường 20 năm, GIBTK có thể tự hào một cách chính đáng rằng những đóng góp khiêm tốn nhưng đầy ý nghĩa của mình đã tạo nên bao hi vọng và góp phần biến những hi vọng đó thành hiện thực. Kết thúc chặng đường 20 năm, GIBTK lại đang mở ra một chặng đường mới với những niềm hi vọng mới. Là người được mời phát biểu đầu tiên tại Lễ Kỷ niệm 20 năm ấy, Đại sứ Bùi Thế Giang đã dẫn lời của chính khách người Anh nổi tiếng thế giới Winston Churchill rằng “Ta kiếm được sống bằng những gì ta nhận được, nhưng ta làm nên đời bằng những gì ta cho đi”. Ông cũng nhắn nhủ rằng ông mong muốn GIBTK, ông Chủ tịch Robert Kalatschan, đội ngũ nhân viên, những người ủng hộ và những tình nguyện viên của tổ chức sẽ tiếp tục chung tay với các đối tác công và tư Việt Nam trong hành trình của mình, để rồi khi gặp lại nhau, mọi người đều có thể hài lòng nói rằng bằng những gì cho đi, họ đã làm nên thêm bao cuộc đời mới. Chúc mừng GIBTK nhân dịp Kỷ niệm trọng thể đó, Đại sứ Bùi Thế Giang cũng chúc GIBTK tiếp tục sứ mệnh cao cả của mình đối với Việt Nam, đất nước mà cả hai ông bà Robert và Dorothea Kalatschan đều đã coi là một nửa quê hương của mình. Chắc chắn ông Bùi Thế Giang đã nói thay suy nghĩ và tình cảm của các thành viên của GIBTK và tất cả những người từng biết tới tổ chức này

Trà Trâm